Tình yêu của người vợ có chồng nhiễm HIV

Tình yêu của người vợ có chồng nhiễm HIV

Phát hiện chồng nhiễm HIV, chị Duyên không trách móc mà lặng lẽ giúp anh điều trị. Sau gần 10 năm vừa bươn chải mưu sinh, vừa lo cho chồng, hiện vợ chồng họ hạnh phúc trong ngôi nhà mới xây ở TP Vinh (Nghệ An).

Trong ngôi nhà còn thơm mùi sơn mới ở TP Vinh (Nghệ An), vợ chồng anh Bùi Văn Đồng và chị Nguyễn Thị Kim Duyên nghẹn ngào kể về cuộc đời mình.
acamd404 Học xong phổ thông, chị Duyên từ Vĩnh Phúc vào thăm anh trai đang làm xây dựng ở Côn Đảo (Bà Rịa – Vũng Tàu). Tình cờ chị gặp anh Bùi Văn Đồng, quê ở TP Vinh. Tính chăm chỉ, thật thà, ít nói nhưng bộc trực của chàng trai xứ Nghệ đã khiến cô gái xứ Bắc để ý. Tình yêu nảy sinh sau những ngày hai người cùng làm việc tại công trường xây dựng ở Côn Đảo.

Có tay nghề giỏi, anh Đồng luôn canh cánh ước mơ trở về quê lập nghiệp bằng nghề xây dựng. Được bạn gái sẻ chia, cả hai cùng nhau về Nghệ An, tổ chức đám cưới.

Anh Đồng đi nhận thầu các công trình xây dựng nhà cửa, làm thợ cả của một tốp thợ uy tín ở TP Vinh lúc bấy giờ. Năm 2002, cô con gái đầu lòng ra đời càng khiến mái ấm nhỏ của họ thêm hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười.

Khi cuộc sống gia đình đang thuận buồm xuôi gió, nghề thợ xây đắt khách vì uy tín và tay nghề cao cũng là lúc anh Đồng không còn giữ được mình, sa chân vào nghiện ngập. Ngày đi làm để quên đi mùi khói trắng, nhưng đêm đến mặc cho vợ khuyên can, anh Đồng vẫn ra khỏi nhà để tìm thuốc với đám bạn.

Năm 2005, anh Đồng bị viêm tai giữa phải ra Hà Nội phẫu thuật. Chị Duyên lo lắng cầm kết quả xét nghiệm đến gặp bác sĩ. Trong căn phòng nhỏ, chị được thông báo chồng dương tính với HIV. Không tin vào kết quả này, chị liền đưa anh đi xét nghiệm ở một trung tâm khác.

Kết quả vẫn như cũ khiến chị Duyên rụng rời. Nhân viên y tế khuyên chị xét nghiệm để xem mình có bị nhiễm từ chồng hay không nhưng chị không đủ can đảm mà quyết đưa chồng về nhà điều trị.

Để chống chọi với những cơn đói thuốc và căn bệnh của chồng trong khi công trình xây dựng đang vào giai đoạn nước rút, chị Duyên phải gồng mình lên để làm việc. Khi thấy nguyên nhân chồng nhiễm HIV là đám bạn nghiện, chị quyết định thay đổi môi trường. Chị bàn với chồng rời TP Vinh, trở lại Côn Đảo.

Sau khi hoàn thành công trình xây dựng, trả hết tiền nhân công, chị Duyên gọi toàn thể anh em lại, kể hết chuyện của chồng và nói rõ ý định đi Côn Đảo. Vào một ngày mưa to gió lớn, vợ chồng chị cùng con gái bắt xe vào Nam.

Tại đây, giữa vùng đất nắng, gió, cát và sóng biển, vợ chồng chị mượn mảnh đất nhỏ, dựng lều để mưu sinh. Ngày ngày chị Duyên vừa cố gắng đi làm phụ hồ vừa đi xin thức ăn thừa từ các khu nhà trọ về nuôi lợn, nuôi gà để kiếm tiền thuốc thang cho chồng và nuôi con gái ăn học.

acamd405

Xa được đám bạn xấu, thương vợ con vất vả, dần dần anh Đồng dứt được cơn đói thuốc. Năm 2006, sau trận ốm thập tử nhất sinh, anh Đồng từ bỏ được ma túy, nhưng bệnh cũng chuyển sang giai đoạn mới, thường xuyên phải vật vã với những cơn đau đớn về thể xác. Mỗi lần như vậy, chị Duyên lại vay mượn tiền bạc, bán hết lợn gà trong chuồng để gom tiền, mua vé máy bay cho chồng vào đất liền.

Có lần sau khi bán hết đàn gà chó, nhưng không đủ tiền vé, còn con lợn duy nhất trong chuồng rao bán nhưng bị thương lái ép giá rẻ, chị Duyên đành nhờ hàng xóm mổ lợn rồi mang ra đường bán. Khi bán hết số thịt cũng là lúc chị đủ tiền mua vé máy bay từ Côn Đảo vào TP Vũng Tàu.

Chuyến đi khám bệnh này như một định mệnh. “Hôm đó, khám cho chồng xong thì tôi cũng bị ốm, bác sĩ khám rồi gọi tôi vào phòng thông báo đã mang thai 3 tuần. Nghe tin mà tôi choáng váng vì chồng đã nhiễm bệnh, liệu rằng đứa con mình sinh ra sẽ thế nào”, chị Duyên nhớ lại.

Trở về Côn Đảo, hai vợ chồng mất ăn mất ngủ mấy ngày. Anh Đồng vừa trấn an chị Duyên vừa tỉ tê to nhỏ và cho chị toàn quyền quyết định. Sau gần một tháng bàn nhau, chị Duyên quyết đi xét nghiệm xem con mình có bị nhiễm hay không, nếu nhiễm HIV từ bố chị sẽ bỏ cái thai.

Biết hoàn cảnh hai vợ chồng, bác sĩ kêu hai người vào phòng tâm sự. Sau khi nói về hậu quả của căn bệnh, khả năng lây nhiễm và cách phòng tránh, vị bác sĩ đột nhiên hỏi: “Anh chị đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận kết quả xét nghiệm thai nhi?”. Sau phút im lặng, hai vợ chồng nắm chặt tay nhau trả lời đã sẵn sàng.

Lúc này, bác sĩ cười lớn, cầm chặt tay hai vợ chồng nói lời chúc mừng. Kết quả xét nghiệm thai nhi âm tính với HIV, đứa con trong bụng hoàn toàn khỏe mạnh, một tỉ lệ rất thấp trong y học. Quên hết mọi buồn phiền, hai vợ chồng dắt nhau trở về Côn Đảo, chồng tích cực điều trị, vợ tiếp tục phụ hồ, nuôi gà, lợn để chờ đợi ngày sinh con.

Sắp đến ngày sinh, chị Duyên không thể tiếp tục đi phụ hồ đành phải ngồi ở nhà làm nghề tráng bánh cuốn kiếm thêm thu nhập. Thương chồng đau đớn, chị khuyên anh trở về quê chữa bệnh, một mình chị sẽ ở lại sinh con. “Lúc nghe vợ nói vậy, tôi khăng khăng ở lại và nếu có chết cũng chết bên vợ con”, anh Đồng nhớ lại.

Nghe chồng nói vậy, chị Duyên lại đưa chồng trở về quê ở TP Vinh. Sinh được 10 ngày, chị Duyên vừa phải bế con gái đang đỏ hỏn vừa lo cơm nước cho chồng và đi bán rau, hoa quả ở chợ Ga Vinh. Nhiều lúc chị cũng muốn buông xuôi nhưng nhìn cảnh cô con gái bụ bẫm và người chồng tàn tạ, xanh như tàu lá chuối, chị lại càng cố gắng hơn. Ngày đầy tháng con, anh từ bệnh viện về nhà, dấm dúi đưa cho vợ 500 nghìn đồng nói đi mua cho con cái vòng bạc và làm bữa cơm mừng con khiến chị cảm động rơi nước mắt

Được sự tư vấn của bác sĩ về cách chăm sóc, điều trị ARV và những người bạn trong nhóm tự lực Sông Lam Xanh động viên, từ năm 2009, bệnh của anh Đồng có nhiều tiến triển, ăn ngủ đều đặn, da dẻ bắt đầu hồng lại. Chị Duyên cũng yên tâm chạy chợ vì chồng mình dù mang bệnh nhưng không còn phải nằm một chỗ như xưa.

Khi sức khỏe ổn định, nhớ lại nghề thợ xây trước kia, anh Đồng quyết tâm tự mình xây cho mẹ con một ngôi nhà để có chỗ tá túc. Bất kể mưa nắng, anh làm việc cật lực. Buổi tối chị Duyên đi chợ về cũng ra phụ hồ giúp chồng xây nhà. Đến ngày đổ trần, anh Đồng không thuê thợ mà mượn anh em, hàng xóm phụ giúp. Sau hơn 2 năm, tháng 6/2012 ngôi nhà 2 tầng khang trang của hai vợ chồng hoàn thành trong niềm vui và sự bất ngờ của bạn bè, hàng xóm.

Từ ngày có nhà mới, sức khỏe của anh Đồng cũng khá hơn, chị Duyên đỡ vất vả hơn trước. Nghị lực sống và tình yêu của hai vợ chồng đã khiến họ hàng, làng xóm nể phục. Dù biết anh nhiễm HIV, nhưng không ai xa lánh hay điều tiếng gì. Lúc anh Đồng xây nhà, nhiều người đã tự nguyện cho vay tiền, hoặc đến giúp công xây dựng.

“Giai đoạn cơ hàn nhất của cuộc đời có lẽ chúng tôi đã vượt qua nhưng khó khăn vẫn còn ở phía trước. Nếu không có sự đồng cảm, giúp đỡ của mọi người chắc vợ chồng tôi đã không có được như ngày hôm nay”, chị Duyên nắm chặt tay chồng chia sẻ. Niềm vui vô bờ bến và tài sản lớn nhất của họ là hai con gái ngoan ngoãn, yêu thương bố mẹ.

Cuối năm 2012, trong lễ tổng kết mô hình “Chăm sóc, hỗ trợ người nhiễm HIV tại gia đình, cộng đồng” ở TP Vinh, câu chuyện cảm động của chị Duyên – anh Đồng được các đại biểu nhắc đến và vinh danh. Anh Phan Văn Kiên, Chủ nhiệm hợp tác xã Sông Lam Xanh, nơi tập hợp người có HIV ở Vinh cho biết, từ lâu vợ chồng anh Đồng đã trở thành tấm gương để những người cùng cảnh ngộ học tập và hy vọng về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Theo – Vnexpress

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)