Tình nguyện sống trên cây để bảo vệ môi trường

Tình nguyện sống trên cây để bảo vệ môi trường

Một cô gái trẻ sống trên cây Luna – một cây gỗ đỏ quý hiếm 1000 tuổi, cao gần 60m trong khu rừng gỗ đỏ Grizzly Creek suốt 738 ngày mà không đặt chân xuống mặt đất để bảo vệ rừng khỏi lưỡi cưa của lâm tặc. Câu chuyện này tưởng như hoang đường trong thời đại ngày nay, nhưng không, nó có thật và xảy ra với Julia Hill, cô gái ở Arkansas, Hoa Kỳ vào năm 1996.

Chiếc lều con được dựng lên tại phần bị gãy của ngọn cây Luna là nơi trú ngụ của cô gái này. Với chiếc radio cùng chiếc điện thoại di động sử dụng năng lượng mặt trời, Julia từ trên cây Luna đã truyền đi những thông điệp bảo vệ môi trường. Cô muốn cả thế giới biết rằng, tàn phá môi trường chính là trực tiếp phá hoại cuộc sống của chúng ta.
acamd416
Sống một cuộc đời mới ý nghĩa sau tai nạn

Tháng 8 năm 1996, Julia Hill, cô gái 22 tuổi ở Arkansas gặp một tai nạn ôtô nghiêm trọng. Julia bị thương ở chân khá nặng, cô phải nằm trên giường bệnh suốt hơn một năm. Trong thời gian này, mọi hoạt động học tập của Julia phải dừng lại và cô gái cũng bỏ lỡ một số dự định sắp sửa thực hiện. Đến khi có thể đi lại và nói chuyện bình thường, Julia quyết định sẽ sống một cuộc đời mới thật ý nghĩa.

Trong một chuyến đi tới California, Julia gặp một tình nguyện viên của Trung tâm Thông tin bảo vệ môi trường gọi tắt là EPIC. Theo lời người bạn tình nguyện giới thiệu, Julia tò mò tới thăm văn phòng của EPIC. Tại đây, những thông tin và những bức ảnh về những khu rừng đầu nguồn, những khu rừng đang bị con người tàn phá với tốc độ đáng ngại đã khiến Julia chú ý. Khi xem những bức ảnh chụp khu rừng trước và sau khi bị tàn phá, Julia thật sự không tin vào mắt mình, những vạt rừng xanh đã biến mất, thay vào đó là những bãi đất trống bị cầy xới nham nhở.

Trong một chuyến đi thực tế của trung tâm để khảo sát khu rừng gỗ đỏ Grizzly Creek, Julia sốt sắng xin được đi cùng. Và lần đầu tiên bước chân vào khu rừng gỗ đỏ, chứng kiến những cây gỗ bị chặt phá một cách không thương tiếc, Julia Hill đã quỳ xuống khóc nức nở. Cô cảm thấy hồn thiêng của khu rừng đang kêu cứu và thấy mình cần phải làm điều gì đó để cứu vãn khu rừng. Sau chuyến đi này, cô quyết định trở về Arkansas bán hết mọi thứ có giá trị của mình để lấy tiền quay lại California.

Tại đây, Julia tìm đến trại của Earth First, một nhóm bảo vệ môi trường đã đấu tranh quyết liệt gần mười năm để bảo vệ rừng đầu nguồn. Những tình nguyên viên của Earth First đang bàn chiến lược đấu tranh chống lại việc khai thác gỗ ồ ạt trong khu rừng gỗ đỏ ở Humboldt. Và chiến lược hiệu quả nhất mà họ đưa ra đó là phải có người tình nguyện sống trong rừng để ngăn chặn những việc làm vi phạm pháp luật của bọn lâm tặc. Và khi người lãnh đạo của Earth First nói: “Tôi cần ai đó ở trên cây Luna. Ai có thể ở trên cây Luna?”. Không cần do dự, ngay lập tức Julia Hill trả lời: “Có tôi”. Và thế là một chiến dịch bảo vệ môi trường có một không hai bắt đầu.

Cách bảo vệ môi trường có một không hai

Luna là cây gỗ đỏ 1000 tuổi cao gần 60 mét. Năm mươi năm trước, cây Luna bị gãy ngọn và từ điểm gãy đó những cành cây mọc lên tỏa ra các hướng. Và chỗ đó được chọn để dựng một cái lều nhỏ cho Julia. Cô gái với sức trẻ và lòng dũng cảm đã ngước nhìn lên ngọn cây Luna và mường tượng về những ngày sẽ sống ở nơi đây của mình.

Julia leo lên cây Luna bằng một sợi dây thừng. Phải mất 45 phút cô mới tới được chạc cây đầu tiên và từ đó theo các cành cây cô leo thêm 10 mét nữa tới chỗ ở của cô.

Nhóm Earth First dự định cung cấp lương thực để Julia có thể sống trên cây Luna 6 ngày. Sau 6 ngày, Julia sẽ xuống đất để tắm rửa, rồi cô lại tiếp tục một đợt sống trên cây mới. Tuy nhiên, đến cuối tháng 11 trời mưa nhiều, ẩm và lạnh khiến Julia bị ốm nên mọi người buộc phải để cô xuống đất. Nhưng trong lúc cô đang cùng các tình nguyện viên khác chuẩn bị các khẩu hiệu cho chiến dịch thì cây Luna bị những người khai thác gỗ xâm phạm. Julia quyết định sẽ bám trụ trên cây để bảo vệ Luna dù có bất cứ điều gì xảy ra.

Những người đốn gỗ của Công ty khai thác gỗ Pacific đã tìm mọi cách để cô phải từ bỏ chiến dịch bảo vệ rừng. Họ cắt dây thừng leo lên lều của cô, chặt những cây gần Luna, thậm chí dùng rìu bổ gốc cây Luna để uy hiếp tinh thần Julia. Rồi đến lượt những người bảo vệ mặc đồng phục vào cuộc. Ban ngày họ kêu gọi, la mắng, chửi rủa cô. Ban đêm họ thổi còi, rọi đèn pha lên cây không cho cô ngủ, thậm chí còn dắt cả chó sói, làm những hình nộm ma quái với mục đích Julia phải từ bỏ. Họ dùng mọi biện pháp như cướp để ngăn không cho người của Earth First tiếp tế lương thực cho cô. Họ muốn gây sức ép buộc cô phải xuống đất.

Nhưng Julia không đầu hàng khó khăn. Từ khi lên sống trên cây Luna, cô càng nhận thấy rõ khu rừng bị tàn phá đến mức nào. Hàng ngày cô chứng kiến những cây cổ thụ bị đốn gục, nhìn thấy người ta kéo những xúc gỗ xéo nát biết bao nhiêu những cây non. Trong giấc ngủ cô cũng nghe thấy tiếng máy cưa và tiếng rừng rên xiết. Cô không thể bỏ cuộc khi mà sự khai thác mù quáng chưa chấm dứt. Cô biết rằng nhiệm vụ của mình là không thể từ bỏ, nếu từ bỏ đồng nghĩa với việc những cơn ác mộng về cánh rừng bị chặt phá tiếp tục giày vò cô.

Với chiếc radio và chiếc điện thoại di động sử dụng năng lượng mặt trời, Julia từ trên cây Luna truyền đi những thông điệp bảo vệ môi trường. Cô muốn cho thế giới biết rằng tàn phá môi trường chính là trực tiếp phá hoại cuộc sống của chúng ta. Cô muốn mọi người ý thức được rằng chúng ta đang phải dùng đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt để mua lại những gì mà thiên nhiên cho không chúng ta; chúng ta gây ô nhiễm nguồn nước rồi phải bỏ tiền ra để xử lý nước có hóa chất độc hại, bỏ tiền ra mua rau sạch v.v…

Không còn môi trường tự nhiên xanh sạch, chúng ta không còn gì cả. Hành động của cô đã thu hút được sự quan tâm của báo giới. Các tờ báo và các hãng thông tấn quan tâm theo dõi và đưa tin về chiến dịch đấu tranh bảo vệ môi trường vô cùng đặc biệt, có một không hai của Julia và những người của tổ chức Earth First.

Cô nhận được nhiều lời động viên và thăm hỏi. Người ta hỏi cô về cây gỗ đỏ Luna, về rừng. Người ta muốn biết cái lều nơi cô ở trông như thế nào, muốn biết cô xoay xở với cuộc sống ra sao ở trên cây cao. Có người hỏi rằng, làm thế nào cô có thể ở trên cây lâu như thế mà không tắm rửa. Julia trả lời rằng vấn đề vệ sinh cá nhân là một trong những vấn đề khó khăn nhất mà cô buộc phải quen, nhưng đó chỉ là một cái giá khiêm tốn mà cô phải trả cho những gì cô tin tưởng.

738 ngày sống trên cây không vô ích

Tháng 12 năm 1998, Julia kỉ niệm một năm tròn sống trên cây Luna. Những bức ảnh cho thấy cô vẫn vui tươi và thể hiện quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Thế nhưng chiến dịch của Julia phải kéo dài thêm hơn một năm nữa mới đi đến thắng lợi. Mãi đến tháng 12 năm 1999, Công ty khai thác gỗ Pacific và những nhà bảo vệ môi trường mới đi đến một thỏa thuận cuối cùng.

Bên công ty khai thác gỗ đồng ý không động đến Luna và tất cả những cây gỗ trong vùng rộng 3 ha. Đổi lại, Julia Hill phải xuống khỏi cây Luna. Thêm vào đó số tiền 50 nghìn đô la ủng hộ mà Julia Hill và các nhà hoạt động môi trường nhận được từ khi bắt đầu chiến dịch đấu tranh phải được trao cho công ty Pacific. Ngày 18 tháng 12, Julia Hill rời chỗ ở của cô trên cây Luna. Để bảo vệ rừng, Julia Hill đã sống trên cây Luna 738 ngày mà không đặt chân xuống mặt đất.

Khi trả lời một cuộc phỏng vấn trên Dailynews sau khi đã đặt chân xuống mặt đất, Julia nhìn gầy đi rõ rệt so với bức ảnh mà cô chụp với các tình nguyện viên của Earth First cách đó 2 năm. Tuy nhiên, Julia tỏ ra rất khỏe khoắn và rắn rỏi, làn da rám nắng với nụ cười tươi khiến bất kỳ ai khi gặp cô lần đầu cũng thấy cô là một cô gái thân thiện.

Julia nói rằng, trong suốt hơn 2 năm sống trên cây, cô chưa khi nào bị ốm nặng, có chăng cũng chỉ qua loa. Cô cũng không cảm thấy cô đơn bởi Julia biết có rất nhiều người đang dõi theo việc làm ý nghĩa này của mình. “Nằm trong căn lều dựng tạm, nhắm mắt lại và cảm nhận những tia nắng nhảy nhót trên mặt mình, tiếng lá cây xào xạc gió, đã có lúc tôi cảm thấy mình thuộc về nơi đây, tự nhiên thật tuyệt vời và giật mình không hiểu tại sao có những người lại tàn phá tự nhiên một cách không thương tiếc như thế”, Julia chia sẻ và cô cũng như rất nhiều người khác biết rằng, việc sống trên cây của mình suốt hơn 2 năm trời là không vô ích.

Theo – cand.com.vn

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)