Đường trở về của một đại ca giang hồ

Đường trở về của một đại ca giang hồ

Ngày ra trại, anh được gia đình động viên, để từ kẻ lầm lạc trở thành người cha, người công dân gương mẫu. Giờ đây, anh Nguyễn Văn Lợi (43 tuổi) đang sống trong ngôi nhà nhỏ (phường Hải Châu 2, quận Hải Châu, TP Đà Nẵng), nơi trú ngụ của hơn chục người gồm thành viên gia đình và những trẻ lang thang được anh đem về nuôi dưỡng.
duong-tro-ve-cua-mot-dai-ca-giang-ho
Anh cho biết, mình vừa làm lồng chim bán, vừa tranh thủ phụ giúp vợ, ban đêm đi tuần tra đội dân phòng của phường.

Nhớ về quá khứ, anh Lợi chia sẻ, anh bỏ học từ lớp 8 ra phố lang thang kiếm tiền từ nghề bán vé số, khiêng vác hàng và dần theo chân các đàn anh chị phiêu bạt nay đây, mai đó.

Trong những trận đấu đá tranh giành lãnh địa, sẵn tính lì lợm, ngang tàng, khi nào Lợi cũng là người tiên phong nên rất được lòng các đại ca.

Kể từ đó Lợi gắn liền với những cuộc thư hùng, đâm chém giữa các bang hội.

Tiếng tăm của Lợi ngày càng vang dội trong giới giang hồ. Nhiều đại ca có tuổi, người bị bắt, người lui về ở ẩn, Lợi được suy tôn làm đại ca khi bước vào ngưỡng tuổi 20.

Anh Lợi chia sẻ: ‘Hồi mới vào đời, nhiều lần các bậc anh chị từ rủ rê đến cưỡng ép dùng ma túy nhưng mình vẫn từ chối thẳng thừng.

Và khi lên làm đại ca, chỉ huy hơn mấy chục đệ tử trong tay, tôi ra điều cấm kỵ đội với mỗi thành viên ‘đừng bao giờ đụng đến những thứ tao ghét’.

Sau thời quấy phá, tứ xứ giang hồ, đôi chân cũng đã chùn gối, Lợi muốn gác kiếm giang hồ, quay về quê hương quyết làm lại cuộc đời.

Tuy nhiên, cuộc sống chưa chịu bình yên với anh, bởi khi biết anh gác kiếm thì một thủ lĩnh giang hồ đến nhà quấy rối, mắng nhiếc anh và ra tay đối với các chiến hữu của anh.

Lợi đã nhịn nhục xin tha nhưng bọn giang hồ này được đà càng lấn tới. Trong cơn cuồng nộ anh chạy vào nhà lôi kiếm chém kẻ này trọng thương. Sau lần đó, anh phải lĩnh 4 năm tù.

Thời gian trong tù, làm bạn với 4 bức tường kín mít, anh mới có khoảng lặng để nghĩ về những tội lỗi trong quá khứ.

Anh Lợi tâm sự: ‘Hồi đó, tôi nghĩ về bố và các em rất nhiều và nhận ra chính tôi đã làm họ khổ’.

Ngày trở về, anh nghĩ mình đã đánh mất quá nhiều, nên cần quyết tâm lấy lại những gì đã mất, phần nào bù đắp cho bố.

Bao đêm thức trắng, trằn trọc, rồi anh quyết định viết đơn và xin hỗ trợ vốn từ ‘quỹ hoàn lương’ được vài triệu đồng.

Về nhà anh sắm máy móc, đục, khoan… anh bắt tay vào công việc làm lồng chim đã học trong trại. Cùng thời gian đó, tình yêu cũng đến với anh khi anh đi làm phụ quán cơm.

‘Vì mê đàn nên thỉnh thoảng là tôi lại ôm cây đàn qua quán nọ, rồi cô gái Võ Thị Hương Thủy (SN 1975) phụ bán cơm mê tít khi nào không hay’, anh Lợi kể.

Khi gặp chị Thủy, anh Lợi cũng không hề giấu giếm quá khứ của mình. Nhưng chị không hề e dè mà ngày cảm thấy gần gũi và chia sẻ với anh hơn.

Giờ đây nên nghĩa vợ chồng, anh và chị đã có 2 đứa con trai kháu khỉnh, đứa học lớp 5, đứa sau mới vào mẫu giáo. Vợ anh cũng chịu khó làm ăn, mở được một quán tạp hóa nhỏ gần chợ.

Còn anh ngoài nghề làm lồng chim, năm 2008 anh được giới thiệu vào đội dân phòng của phường Hải Châu 2.

Anh nhận được nhiều bằng khen của phường, quận và thành phố bởi là một trong những đội viên dân phòng xuất sắc nhất TP Đà Nẵng.

Điều đặc biệt ở anh Lợi là, sẵn có cái nghề trong tay nên nghĩ đến những đứa trẻ lang thang, anh đưa chúng về chỉ giáo, khuyên nhủ và bày cách kiếm những đồng tiền sạch sẽ từ chính bàn tay lao động của mình.

Theo tinngan

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)